Dù bị mắng một trận, nhưng Lý Kỳ lại phát hiện mình không phải tiếp tục chịu hành nữa, tâm trạng trái lại tốt hẳn lên, cười hì hì rồi chuồn mất.
Đường Vũ vẫn chưa thể ngủ. Tuy đêm đã rất khuya, hắn vẫn còn phải chờ một người cực kỳ quan trọng.
Mãi đến nửa đêm về sáng, sau khi hắn liên tiếp uống ba chén trà, Y Sùng Văn cuối cùng cũng tới.
Người trung niên ấy sắc mặt rất khó coi, vẻ mặt đầy tiều tụy, vội vàng bước vào viện, chắp tay nói: “Chủ công.”




